Thơ Về Hoa – Những Câu Chuyện Đặc Biệt Của Tình Yêu

Thơ Về Hoa

Mỗi đóa hoa chứa đựng một câu chuyện riêng biệt, với ý nghĩa và vẻ đẹp độc đáo. Nó có thể là biểu tượng của sức sống mãnh mẽ và niềm kiêu hãnh tinh tế. Nếu bạn đam mê hoa, đây chắc chắn là những bài thơ không thể bỏ qua.

1. Đóa hoa đỏ – Nguyễn Phong Việt

Hồn em nở rộ như đóa hoa đỏ
Trong tim anh, tình yêu ngát hương hồng
Mỗi cánh hoa kể lể câu chuyện đẹp
Về tình ta, trọn đời bình yên.

2. Sen muộn – Nguyễn Tường Thuật

Chưa kịp thổ lộ tình cảm hạnh phúc mùa
Hạ Thu sang, cúc nở vàng rực sắc tươi thắm
Sen muộn khoe sắc, đào rơi cánh diệu kỳ
Cuối vườn, chiều vương lá rụng lụt phủ lối.

Chưa dừng kịp bước chân từ biệt
Bên kia sông, em đã trở về quê hương
Tôi, tay trắng bước vào quá khứ
Tìm bóng hình xưa, mặc dù biết nó đã xa vời.

Mùa Hạ, tình nồng như nắng hồng
Tóc em lụa bồng bềnh, quấn quýt bên tôi
Mơ mộng ngày xưa, phượng hồng sen trắng
Kỷ niệm ùa về, em mang theo và giờ là quá khứ.

Về cuối Hạ, hương sen muộn lại bùng nở
Nồng thắm, trải dài kỷ niệm một thời thanh xuân
Lá thu rơi vàng rực, em xa cách
Bên đài sen muộn, mình tôi giữ lại.

3. Mùa hoa sữa – Hải Bình

Dạo chơi trên con đường Hà Nội sáng nay
Hương hoa sữa thơm lừng, mời gọi nhẹ nhàng
Những bông trắng tinh khôi, mắt chờ đợi
Nổi bật giữa dòng nhớ, mùa thu vàng.

Hương thơm của hoa sữa đánh thức mùa thu
Bước chân lang thang dưới bức tranh vespertine
Gió nhẹ làm tung bay mái tóc em rối bời
Hít thở sâu, tận hưởng yêu thương không ngừng.

Gửi mùa hoa sữa năm xưa
Hẹn em giữa trời thu Hà Nội
Hồ Gươm, hoa sữa thoang thoảng
Vòng tay ấm, thu về say mê.

Em hỡi, đong đầy quá khứ đam mê…

4. Cúc dại – Hoàng Phụng Cầm

Mảnh mai cúc nở ven đường
Hòa mình giữa bụi, mà vẫn tinh khôi
Hồn nhiên giữa cảnh tuần lộc
Trái tim nhỏ bé, lòng chẳng bao giờ nao nức.

Xem thêm  Hướng dẫn Gộp Section Trong Word

Cúc dại ơi, ai đặt chân
Nguyên nhân của nhựa, nồng hay cay?
Như gió thoảng lãng đãng bấy lâu
Tâm tư hằng trôi, thành hương sương mơ.

Đời quay vòng giữa chuông kia
Nguyên nhân địa ngục thiên đàng lạc loài
Nước dơ, ánh mặt trời ẩn hiện
Cười hát gieo nụ cười mãi vào ai.

Ngắm cúc dại rực sớm mai
Sắc đẹp không mượn, không phai đâu xôi
Tự do về bản chất mình
Mơ trăm khát hạt vương vấn ngày trôi.

Ta trở, sớm muộn chập chùng
Nghe cúc thắp lửa hồng trong cơn mưa.

5. Cúc trắng – Xuân Quỳnh

Có biến gì đâu trong màu cúc trắng?
Hạ đã đi, thu về, mùa xô đã trôi
Thời gian trôi, màu cúc trắng không thay
Nét tươi mới, vẫn in đậm từng ngày.

Mùa thu sang, hoa vẫn vàng như ngày xưa
Em đâu đây, đã khác với ngày ấy
Nắng vàng nhạt, trưa đã qua giữa trời
Bờ tóc dài, những ngày đã cũ tháng
Nhưng màu hoa không phai đi theo thời gian
Phố xá náo nức, gió làm lá rơi
Bóng hình ấy, lời yêu thuở ban đầu
Màu hoa cháy, hòa mình trong em.

6. Ngọc Lan

Trắng thơm giọt sữa trời cao
Hòa mình vào vòm lá xanh biếc
Hương thơm quấn quýt bên anh
Xin làm hơi gió khe khẽ bên em.

7. Khi hoa ngâu nở – Xuân Quỳnh

‘Nắp đàn mở, sợi dây rơi lời ca: Khi hoa ngâu nở bóng tình…’ L.Q.V
Những bông hoa tinh khôi
Hương thoang thoảng ngát mênh mang
Che phủ giữa kẽ lá xanh
Như tình yêu vụng trộm thầm.

Vượt qua tháng ngày trôi nhanh
Vượt qua đồi, suối vàng hồn
Đột ngột hương thơm nồng nàn
Như lời thầm thiết tha gọi
Như ánh đèn chờ đợi sáng
Như ánh mắt trái tim rung
Trong khát khao cháy bỏng lòng
Bỗng tìm ra nguồn hạnh phúc…

Mùi hương tràn ngập không báo trước
Tình yêu đến như làn gió thoảng
Em chẳng biết bao giờ, bất ngờ
Mùa hoa ngâu kia khoe sắc tinh khôi
Anh như là cây đàn khoá vàng
Dây đàn còn leng keng vang vọng
Em bước đi hết mình, hồn em
Lại nghe vang lời hát ấy
Hoa ngâu nở tại đâu, em không biết
Em chỉ hiểu rằng tình em
Như hoa ngâu vàng, mãi nở không ngừng.

8. Hương thơm hoa lừu trắng – Huỳnh Minh Nhật

Hương thơm dịu dàng trong cơn gió
Sắc trắng thuần khiết, chẳng hồng nồng
Đêm dài chờ đợi ánh trăng sáng
Bên nguyệt, tình tự rộ lên giữa bóng tối.

Bình thản như sắc bướm đẹp lãng mạn
Không vương vấn bởi lũ ong hoang
Trái tim giữ trọn hồn thuần khiết
Áo dài che ngang nắng vàng óng ánh.

Quỳnh yêu đêm tối từ khi nào?
Người thi sĩ làm thơ vì tình yêu?
Quỳnh gói gọn tâm tư xa cách
Lòng thi sĩ vẫn luôn hòa mình trong mơ!

Xem thêm  Mặt Tròn Trán Thấp: Chọn Kiểu Tóc Như Thế Nào?

9. Hoa cỏ may – Xuân Quỳnh

Cát trải dài, sông chảy ngẩn ngơ,
Không gian lung linh chuyển sang mùa mới.
Ai gọi tên mình dưới vòm lá,
Lối cũ em về, giờ đã thu rồi.

Mây trắng hòa mình vào làn gió,
Lòng như trời biếc trong bình yên nguyên sơ.
Đắng cay giữ lại bao mùa xưa,
Thơ viết lên những dòng theo cơn gió xa.

Khắp nơi hiện lên hoa cỏ may,
Áo em như trải đường cỏ mềm.
Lời yêu nhẹ nhàng như khói mỏng,
Ai hay lòng anh có biến đổi?

10. Hoa bằng lăng tím

Loài hoa mới gặp, chỉ một lần
Nhớ mãi, lòng ngập tràn bâng khuâng
Màu hoa tim tím bằng lăng nở
Quyến rũ hồn anh, khi chiều dâng.

Hoa tím là tình thơ của em
Đến tuổi đôi mươi, mắt đắm say
Nhìn hoa qua cửa sổ, e ấp
Lòng rung động, hòa mình trong sắc tơ.

Ở gần em, anh yêu thơ
Yêu bằng lăng tím, cả trong giấc mơ
Yêu cô gái ngây thơ ấy
Vắng bóng em, lòng anh thẫn thờ.

Trong đêm trăng, ta yêu nhau
Dưới vòm hoa tím, nụ hôn sâu
Tình yêu đắm chìm như mộng mơ
Bằng lăng tím, nhuộm đậm tình đầu.

11. Tím bằng lăng – Hồng Giang

Gió nhè nhẹ khuấy động cánh bằng lăng
Thương màu tím từng thời nhớ nhung
Người quay lưng, mái tóc dào dạt
Rơi bên thềm duyên tím hồn kia.

12. Hương hoa bưởi thơm bồng bềnh

Không phải tình cờ, em nhớ tháng ba
Hoa bưởi khuất lấp bóng anh xa
Hương thơm thoảng đã làm em mê
Trong làn nhớ nhung bỗng dưng bối rối.

Không phải tình cờ, em nhớ tháng ba
Ngõ nhỏ anh, hoa xoan đầy đà
Nhớ sông bên, thuyền qua ngõ nhỏ
Hương bưởi quê hương, níu bước chân.

Nhớ những ngày em nhặt bông bưởi trắng
Tháng ba nở hoa, bánh trôi của mẹ
Anh lên đường, bước vào quân ngũ
Mỗi đứa một nơi, chúng ta mỗi ngả đường.

Em trở về làng giữa mùa hoa bưởi
Hương hoa thơm thoảng, nước gội đầu
Mẹ nói rằng mùa này biên giới xa
Có tin nhau không, hai đứa nhỏ ơi?

Không thể giấu mẹ điều gì được
Chúng mình yêu nhau từ mùa hoa bưởi
Em đi xa học, cách xa quê hương
Anh về thăm em, mẹ ơi, tiễn em.

Chúng mình dọc ngõ quen thuộc
Vườn xoan tím, hoa bưởi trắng xinh
Buổi chia tay, bối rối đôi ta
Trăng lên, có ai hay đứa nào?

Một mùa chia tay dưới bóng hoa bưởi
Mùa đợi chờ ngày gặp lại
Mùa hoa quê hương, tháng ba hồn nhiên
Lòng em hướng về hoa đồng tiền.

Xem thêm  Tìm Hiểu Về Ngân Hàng MBBank Gần Bạn

13. Hoa đồng tiền

Hoa đồng tiền, loài hoa giản đơn
Hồn nhiên và cá tính mênh mông
Cánh dịu dàng, mềm mại thân thương
Em là hoa đó, dịu dàng mê đắm.

Một ngày ta từ lạ quen thuộc
Mong ước bên nhau không phai mờ
Hoa đồng tiền hồn nhiên dại khờ
Một lần nữa, trong ánh nắng tàn phai!

Một ngày, hoa khắp nơi nhớ ai…
Rực rỡ, nồng nàn, đón chờ hạnh phúc
Cánh hoa hào hứng kể bí mật
Nắng xuân ôm ấp… ghi sâu trong tim.

14. Hoa Râm Bụt

Hoa Râm Bụt như chiếc ô che nắng
Bóng dáng nhẹ nhàng, che chở cuộc sống
Lá xanh tươi, hoa đỏ rực rỡ
Ươm mầm ước mơ, hạnh phúc trường tồn.

Có một ngày, hoa nồng thắm gọi tên
Làm mới không khí, làm trái tim xao xuyến
Hoa bất tử, kỳ diệu thời gian
Trọn vẹn trong vẻ đẹp bền vững.

Hoa bất tử vĩnh cửu hiện hữu
Nơi hoang dã khoe sắc bền lâu
Bất kể bão gió, mưa rơi
Hương thơm ngát ngào khắp thế gian.

Trên tảng đá hoa rực rỡ nở
Bước qua gai góc, xuân tươi thắm
Tâm hồn vui tươi, không hề nặng trĩu
Đất trời kính trọng, dạ ni kiên trì.

Nơi cằn cỗi, tinh thần mạnh mẽ
Mang đậm giá trị nhân văn và hạnh phúc
Cho đến ngày mai xa xôi
Hương thơm vẫn lan tỏa, không phai mờ.

Hoa dã quỳ – Oanh Kim, tượng trưng cho sức sống
Dáng vẻ kiêu kỳ, là minh chứng
Đẹp mãi theo thời gian trôi
Khắc sâu trong lòng, tình yêu bền vững.

15. Hương Sen

Đến qua đóa sen khoe sắc hương thơm
Lệ rơi rơi, ướt đẫm giấc mơ
Thấm vào tâm hồn thơ ngây đẹp
Tỉnh giấc buốt lạnh, bơ vơ giữa đêm.

16. Hoa đào nở trắng

Nghe đến tên hoa tam giác mạch lạ lẫm
Loài hoa mới, xa lạ với mắt người
Xưa kia, trên ruộng bậc thang của Hạnh Phúc
Đàn bào hái trái ăn mùa giáp hạt.

Vượt qua những con đường Hạnh Phúc rợp hoa
Hoa tam giác mạch nở rực bậc thang
Giờ đây, nó là biểu tượng của Hà Giang
Đẹp tinh khôi như tình yêu hiện thực.

Khắp mọi miền đất nước Việt Nam
Đã hội tụ về đây, chiêm ngưỡng… Di sản
Cao Nguyên Đá Đồng Văn
Góp phần thắp lên vẻ đẹp lạ thường.

Hoa nở xòe, trắng mơ màng năm cánh
Tinh tế hồng, khiến em xấu hổ,
Hoa vắng, dáng nàng cũng trống trơn không.

Làm sao hoa mất hết bông?
Lá rụng, hương nồng chẳng còn thoang?
Nhìn kia, nàng đã bước sang bên này
Tóc mây và hương nàng, đều theo bóng.

Dưới mái hiên yên bình, cơn gió nhẹ nhàng
Khiến cho những bông hoa leo nở đầy hương sắc.
Thiếu vắng mùi thơm dịu dàng của hoa, bóng tóc mây đưa nhau đi
Trời tung những sợi tơ mỏng manh… mơ mộng giữa trời xanh.

Tại sao hình bóng một người lại lặng lẽ hiện hữu
Trước giàn hoa thiên lý, làm lòng ai cũng xao xuyến.
Gian hoa kết hợp với hình dáng quyến rũ của người
Làm tô điểm cho quãng đời thanh xuân của tôi…!

17. Hoa dại bất khuất – Hà Thiên Sơn

Những đóa hoa dại không ai chăm sóc
Lặng lẽ nở rộ qua bốn mùa
Không có ai mong đợi, không có ai chờ đợi
Thời gian trôi qua vô nghĩa

Mục nhập này đã được đăng trong Blog. Đánh dấu trang permalink.